Tôi bắt đầu luyện tập kiếm đạo - môn võ truyền thống của Nhật bản từ năm 12 tuổi. Vốn là cha tôi có trình độ sư phạm kiếm đạo, nhưng khi tôi mới năm tuổi cha tôi đã tử trận ở cuộc chiến tranh Thái Bình Dương. Không cam chịu hoàn cảnh không đuợc nhận sự dạy dỗ từ cha, tôi đã quyết tâm tu rèn bản thân. Năm 20 tuổi, tôi được xem động tác kiếm của Aikido khi gặp gỡ sư phụ Ueshiba Morihei, người sáng lập ra Aikido. Chính điều đó đã làm tôi cảm kích trước các động tác kiếm đạo Aikido.

Cho đến nay, tôi đã từng thắng nhiều lần ở các cuộc thi kiếm đạo. Ngay trong câu lạc bộ kiếm đạo ở trường đại học, tôi cũng luôn đứng vào hàng thủ lĩnh nhưng tôi cảm thấy thể thao kiếm đạo dần dần tách rời với bản chất của võ đạo vì nó quá câu nệ vào sự thắng thua.

Những năm đầu thập niên 80, tôi đã từng được chứng kiến sư phụ Ueshiba, với vóc dáng nhỏ bé, có chiều cao chưa đến 1m50 mà lại có thể ném bay sang phải hay trái những người đàn ông có chiều cao cỡ 1m80 như ném một đứa trẻ con. Tôi nhận thấy trên gương mặt của ông là một nụ cười nhu hòa, ánh mắt ông ánh lên sự tinh anh, và tôi cũng cảm thấy từ con người ông tỏa ra tính tôn giáo và triết học.

Năm 22 tuổi, do sự tiến cử của hiệp hội Aikido, tôi được chọn là đại biểu thanh niên do thủ tướng Nhật Bản cử, và tôi đã có một chuyến du hành một vòng Nam Bán Cầu bằng thuyền trong vòng 100 ngày qua 8 quốc gia của Trung Nam Mỹ, Nam Châu Phi, Châu Á. Khi đó, trước lúc xuất phát, tôi đã rất cảm động khi trực tiếp được nhận sự chỉ đạo với tư cách cá nhân từ sư phụ Ueshiba Morihei. Mãi đến bây giờ tôi vẫn không thể quên được giây phút đó.

Trong chuyến du hành này, tôi đã giới thiệu Aikido tại võ đường nhu đạo ở Kếptao, Nam Châu Phi. Điều đó đã trở thành duyên, sau đó những người có trách nhiệm về việc đó đã được tạo điều kiện để sang Nhật học Aikido. Đó là vào năm 1981. Tôi đã tiến hành giới thiệu Aikido ở Pê-ru, Achentina, Braxin.

Năm 27 tuổi, tôi đi du lịch một mình đến Pháp, Đức, Đan Mạch, Anh, Mỹ, sau đó tôi ghé qua Italia và lưu lại đây một thời gian với tư cách là trợ lý Aikido cho ông Tada Hiroshi ở Roma.

Sau đó, tôi đã đi vòng quanh thế giới đến Indonesia, Trung Quốc, Hàn Quốc, Ấn Độ, Nêpan, Malaysia, Philipin, Brunêy, Thái Lan, Pakixtan, Bănglađet. Trong thời gian này tôi vẫn không quên luyện tập Aikido như thường lệ, và giới thiệu Aikido với tư cách là văn hóa của Nhật Bản.

Với Việt Nam, lần đầu tiên tôi được đặt chân đến đất nước này là vào đầu năm 1991, và trong 10 năm nay, tôi đã đến thăm Việt nam tất cả là 26 lần. Trong thời gian này, tôi đã luyện tập cùng với những người yêu thích Aikido ở thành phố Hồ Chí Minh. Dựa trên chủ trương của chính phủ hai nước, và từ đề nghị của Đại sứ Nhật Bản Suzuki tại Việt Nam, tôi đã tổ chức một ngày hội biểu diễn Aikido.

Nếu tôi nhớ lại tất cả, có thể nói, chuyến đi du lịch vòng quanh thế giới của tôi, thông qua Aikido là một chuyến du hành giúp thắt chặt tình hữu hảo giữa con người với con người ở nhiều nước khác nhau.

Aikido không đơn giản chỉ là kĩ thuật thi đấu, mà tôi nghĩ nó còn là tinh thần tu dưỡng bản thân và nâng cao vai trò của mình với hòa bình của thế giới.

Lần này, tại dự án hợp tác do chính phủ hai nước tiến hành, với tư cách là giám đốc đầu tiên của Trung tâm Hợp tác Nguồn Nhân lực Việt Nam - Nhật Bản, tôi được bổ nhiệm làm việc tại Việt Nam 2 năm từ tháng 10 năm 2000.

Cho đến bây giờ, việc cống hiến cho sự nghiệp đào tạo nhân tài của Việt Nam và giao lưu hữu nghị trong 10 năm qua đối với tôi là một cơ hội mà trước đây có mơ ước cũng không thể thực hiện được. Tôi mong muốn rằng mình sẽ hoạt động một cách có hiệu quả trong 2 năm này với tư cách là sợi dây kết nối sự phát triển và hòa bình của Tổ quốc mình.

Với tư cách là một hoạt động giao lưu văn hóa của Trung Tâm Hợp tác Nguồn Nhân lực Việt Nam - Nhật Bản, lần này tôi đã mở một võ đường để dạy Aikido. Trong quá trình dạy Aikido cho các bạn trẻ Việt Nam, sự trẻ trung khỏe khoắn của các bạn thanh niên Việt Nam đã ảnh hưởng rất lớn đến tôi, và tôi rất lấy làm hạnh phúc về điều đó.

Aikido là người bạn đường trong nhân sinh quan của tôi. Và được sự chỉ bảo trên còn đường này, tôi cảm thấy luôn mang trong lòng sự cảm tạ sâu sắc đối với vị tiền bối - tổ sư Ueshiba, và các bạn đồng học.

AIKIDO AND ME

I started to learn Kendo – a Japanese traditional martial art at the age of 12. My father was a teacher of Kendo, however, he died in the Pacific war when I was 5. Committed under circumstances not receive teachings from him, I was determined to train myself. At the age of 20, I had chance to meet O’sensei Ueshiba Morihei, the founder of Aikido and to observe sword movements of Aikido which impressed me a lot.
So far, I won many Kendo competitions. Even within my university Kendo club, I always was a leader however more and more I had the impression that Kendo went too far from the spirit of an martial art because it is punctilious in the win-lose thinking.

In early '80s, I've ever seen Master Ueshiba who with small stature, a height less than 1m50 but could throw to the right or the left a man of 1m80 tall like throwing a child. I noticed on his face a gentle smile, eyes lighting up of the delicate, and I also felt from his body the religion and philosophy emanate.

When I was 22, I was selected by the recommendation of the Aikido Association as a delegate youth sent by the Prime Minister of Japan, and I had a round trip by boat in the Southern Hemisphere visiting 8 countries in the Central part of America, the Southern part of Africa and Asia during 100 days. At the start I was very touched when receiving instructions directly from Ueshiba Morihei O’sensei himself. Until now this moment still remains in my heart.

During this trip, I was introduced Aikido at a dojo in Cap Town, South Africa. Like a chance, later on, responsible persons of this dojo had the occasion to go to Japan to learn Aikido. It was in 1981. I also introduced Aikido in Peru, Argentina and Brazil.

When I was 27, I traveled alone to France, Germany, Denmark, England and America; then I visited Italy and stayed working there for some time as Aikido assistant of Hiroshi Tada sensei in Roma.

Then I continued my trip around the world to Indonesia, China, Korea, India, Nepal, Malaysia, Philippines, Brunei, Thailand, Pakistan and Bangladesh. During this time I did not forget the usual practice of Aikido, and always introduced Aikido as a part of Japanese culture.
With Vietnam, the first time I came to this country was early 1991, and during next 10 years, I have come back to this country in total 26 times. In Vietnam, I practiced with Aikido lovers in Ho Chi Minh City. Based on the guidelines of the two governments, and from the proposal of the Ambassador of Japan in Vietnam, Mr. Suzuki, I organized an Aikido festival.

If I remember well, my trip over the world, through Aikido is in fact the journey which helps to strengthen the friendship between people in different countries. Aikido is not simply a competition techniques, but is also, I think, the spiritual cultivation of oneself and the contribution to the world peace.

This time, I am appointed as first director of the Vietnam – Japan Human Resources Cooperation Center, a bilateral project in Vietnam developed by the two governments from October 2000. Until now, training talented Vietnamese people and developing friendship exchanges during the past 10 years for me is an opportunity that previously I could not imagine even in my dreams. I expect that I will be effective during these two years to be the link for the development and peace of my Fatherland.

As an actor of cultural exchange activities of the Vietnam - Japan Human Resources Cooperation Center, I opened in this occasion a dojo to teach Aikido. In the process of teaching Aikido to Vietnamese youngsters, I am influenced by their inner strength and energy; and I am so happy about that.

Aikido is my accompany on the way to go in my vision of life. And as instructed along this way, I always felt in the heart the profound thanks to the predecessor – Ueshiba O’sensi, and other Aikidoka.

(translated into English by Nguyen Thi Thanh Huong)